Ca khúc “Ai Khổ Vì Ai” được nhạc sĩ Thương Linc sáng tác vào mức đầu những năm 1970 và đã được thu thanh hao qua giờ hát Phương thơm Hồng Quế mang lại thương hiệu dĩa Sóng Nhạc. Theo lời của Phương thơm Hồng Quế chia sẻ, lúc thu âm ca khúc “Ai Khổ Vì Ai” cũng là lúc cô được làm việc cùng với team tác giả Lê Minh Bằng trong thương hiệu dĩa Sóng Nhạc, và cái thương hiệu Thương thơm Linh, theo một vài lời đề cập lại, là cây viết danh của nhạc sĩ Anh Bằng Khi chế tác trong nhóm Lê Minc Bằng.

Bạn đang xem: Lời bài hát ai khổ vì ai

Cliông chồng để nghe Pmùi hương Hồng Quế hát Ai Khổ Vì Ai trước 1975

Nội dung ca khúc “Ai Khổ Vì Ai” là lời trọng điểm sự mang lại mối tình dang dsống của một cô nàng vẫn chịu những đau thương thơm trong cuộc tình đã từng có lần sở hữu các mộng ước về tương lai:

“Anh biết chăng anh, em khổ do ai, em khóc do ai?Ngày vui sẽ rã, nhơn nghĩa thế thái sót lại đống tro tànEm hy vọng kêu lên đến thấu tận ttránh cao xanhRằng tình em yêu thương sao như thể đời đoá phù dung: nhanh chóng nlàm việc về tối tànXót xa dulặng mình chưa thắm đành dsinh sống dang.”

Mở đầu bài hát là gần như câu hỏi biểu lộ nỗi đắng cay tột độ của ái tình dang dlàm việc lúc “ngày vui vẫn tan” với nhân nghĩa nắm thái tiếng chỉ với lại là “gò tro tàn”. Nàng hỏi tình nhân, tuy vậy fan vẫn xa rồi, cần kia chỉ với lời cảm thán mang lại riêng bản thân, mong kêu lên đến thấu tận ttách cao xanh vì phần đông nỗi buồn bã yêu cầu gánh chịu đựng, trách mang lại số trời bản thân nlỗi đoá phù dung nhanh chóng nnghỉ ngơi buổi tối tàn. giàu sang là tên một loài hoa siêu đặc biệt quan trọng vày nngơi nghỉ số đông color không giống nhau trong số thời khắc trong thời gian ngày, và loại hoa này cũng gắn thêm với truyền thuyết thần thoại thân phái nữ tiên Phù Dung và Đông Tâm khởi xướng đến nhiều từ “nhanh chóng nnghỉ ngơi về tối tàn”. loại hoa mong mỏi manh này cũng chính là biểu tượng mang đến mối tình “không thắm đành dlàm việc dang”, chịu đựng nhiều nhức xót.


*

*

Phần điệp kể lại mối tình thulàm việc xưa, trường đoản cú số đông ngày gắn bó mang lại phút ít lìa xa:

“Thusinh hoạt xưa ngày đầu của nhau nhị đứa vang câu tình caNgày đầu của nhau anh đón gửi em về nhàTrăng nước nhân hậu hoà, ngày đầu của nhau hương thơm sắc tình thương đậm chất.”

Những ngày đầu phi vào yêu bao giờ cũng là các khoảng thời gian rất ngắn xinh tươi độc nhất vô nhị, khi fan được trong tầm tay fan, chìm đắm với say men tình, ngày ngày “đón đưa em về nhà” cùng tận thưởng chuỗi “ngày đầu của nhau mùi hương sắc đẹp tình cảm đậm đà”.

Xem thêm: Bài Xã Luận 20-11 Ngắn Về 20 Tháng 11, Tổng Hợp Những Bài Xã Luận Về Ngày 20

Tình yêu những bịn rịn như thế đề xuất càng cực khổ nhiều hơn cho tới một ngày bạn chi ra đi:


“Ngày ni fan đành bỏ em canh vắng vẻ đơn lẻ sầu đauNgười đành vứt em, quên khúc ca yêu thương lần đầuTrăng nước bạc mầu, bạn đành bỏ tín đồ nhỏng sương khói sau chuyến tàu.”

Tưởng nhỏng sẽ tiến hành vang mãi khúc tình ca của thulàm việc yêu lúc đầu, tuy nhiên rồi fan đang phú tình cùng “quên khúc ca yêu thương lần đầu”. Ngày xưa trăng nước hiền khô hòa, nay thì trăng nước sẽ mất màu, cùng “bạn đành vứt người nhỏng sương khói sau chuyến tàu”. Cuộc tình thắm thiển nghĩ như là trăm năm, nhưng lại gấp rút vươn lên là màn ảo ảnh chảy dần vào sương khói, dài lâu hòa tan vào cùng với hư ko.

*

“Anh biết chăng anh, em ngủ nào yên ổn, em thức nào yên?Nhiều Khi nuốm quên, tuy vậy mách nhỏ chuốc vào lòng phần đa ưu phiềnÂu yếm hôm qua không xoá được ảm đạm hôm nayNgười phú đời em Khi đang cạn chén bát tình sayĐể lại thương thơm sầu, trót yêu thương nhau rồi sao nỡ làm khổ nhau?”

Lúc mập lên, ai cũng bước vào đường tình yêu, sẽ có lần vương vãi sầu khổ lụy, vì chưng gồm mấy ai tức thì lập tức tìm được ý trung nhân suốt đời. Bài hát viết cho 1 cuộc tình đau khổ, nhưng mà cũng nói cầm cố được nỗi lòng của hàng tỷ cô gái hy vọng manh và khờ gàn, do cả tin vào lời yêu ngọt ngào đầu môi yêu cầu chuốc lấy nhiều nỗi sầu đau. khi người đang cạn bát tình say đã ngay tắp lự ngoảnh phương diện làm ngơ với đưa ra muôn ndại dột lý do nhằm rời khỏi, hoặc thậm chí hoàn toàn có thể là ra đi không một lời tạm biệt. Âu yếm hôm qua làm sao nguôi được nỗi lòng của em nay đã chạm đến mức vực sâu của cõi bi ai. phần lớn Lúc nuốm gạt bỏ, tuy nhiên “Khi rứa quên là lúc lòng lưu giữ thêm”, yêu cầu cô nàng càng bị rún sâu vào vũng lầy yêu thương với vẫn luôn bị đắm ngập trong câu hỏi muôn thuở rằng vày sao trót yêu thương nhau rồi sao nỡ có tác dụng khổ nhau hỡi người?