QĐND - Bắt tay vào thực hiện một công trình xây dựng nghiên cứu sau khi giỏi nghiệp ĐH, Vorotov ý thức được rằng mình phải học tập nước ngoài ngữ. Anh bảo: “Không tất cả ngoại ngữ, tôi hoàn toàn có thể bắt buộc từ bỏ vứt công việc phân tích của chính bản thân mình cũng nên”.

Quý khách hàng đã xem: Anh sẽ trở về xin em em chớ buồn

Và anh quyết vai trung phong bằng mọi thủ đoạn phải thừa qua sự lười biếng bẩm sinh nhằm học tiếng Pháp. Anh ban đầu đi kiếm thầy giáo.Một giữa trưa mùa đông, lúc Vorotov đã ngồi vào chống thao tác thì fan giúp Việc báo có một cô bé tìm bản thân.Đó là 1 cô nàng tthấp, ăn mặc khó hiểu cùng thích hợp kiểu mốt. Cô tự trình làng là Alice Osipovmãng cầu Enquête, cô giáo dạy dỗ tiếng Pháp cùng bảo rằng được một bạn chúng ta của Vorotov trình làng.“Rất vui được gặp gỡ cô! Mời cô ngồi. Pyotr Sergeitch trình làng cô yêu cầu không? Vâng, vâng... Tôi đã hỏi cậu ấy. Rất vui được gặp gỡ cô!”.Vorotov vừa thủ thỉ vừa ngắm nhìn cô nàng. Alice là một trong những đàn bà Pháp chính hiệu, khôn cùng tkhô nóng lịch cùng còn tương đối ttốt. Với khuôn khía cạnh xanh mét, tương đối stress cùng mái đầu xoăn uống nđính cùng vòng 2 nhỏ nhắn bé dại, chắc rằng cô gái new khoảng mười tám tuổi. Nhưng lúc quan sát đôi bờ vai rộng cùng đầy đủ, hồ hết đường nét tkhô cứng thoát chỗ sống lưng và đôi mắt nghiêm nghị, Vorotov nhận định rằng Alice ko dưới hai mươi ba, cũng hoàn toàn có thể là hai mươi lăm tuổi. Trông Alice hững hờ cùng thực tiễn không khác gì một tín đồ mở miệng ra là nói đến tiền bạc. Cô gái cũng ko một lần mỉm mỉm cười xuất xắc cau ngươi mà lại ánh mắt chỉ loáng hoảng loạn lúc biết rằng bản thân sẽ không còn dạy trẻ nhỏ nhỏng thường xuyên lệ, mà lại là tín đồ bầy ông trưởng thành và cứng cáp ngồi ngay lập tức trước mặt.




Bạn đang xem: Anh sẽ trở về xin em đừng buồn

*

*

*

*



Xem thêm: Truyện Mỹ Mạn Chi Cuối Cùng Chấp Hành Quan, Convert » Comic Số Một Cuối Cùng Chấp Hành Quan

Minch họa: Mai Minh 
Anh yêu cầu kiếm tìm một cô giáo không giống. Đến buổi sản phẩm bảy, Vorotov lấy ra một dòng phong so bì, phía bên trong tất cả bảy rúp, bối rối nói: “Xin lỗi cô, Alice Osipovna, tuy nhiên tôi đề nghị nói cùng với cô điều đó... Tôi đã lâm vào cảnh tình vắt rất là khó khăn...”.Nhìn thấy mẫu phong bì, Alice đoán thù tức thì được ý nghĩa sâu sắc của nó. Lần trước tiên khuôn khía cạnh cô gái run lên cùng vẻ phương diện lạnh lùng bặt tăm. Cô lo lắng mân mê tua dây chuyền sản xuất quà mảnh mai của mình. Còn Vorotov, Lúc chứng kiến sự đảo lộn tâm lý của Alice, nhận biết rằng đồng một rúp bao gồm ý nghĩa ra làm sao so với cô nàng, cùng cô đang bi tráng biết bao khi mất đi cơ hội kiếm được gần như gì đang sẵn có.“Lẽ ra tôi phải nói đến cô biết trước”, Vorotov nói chuyện, càng thêm bối rối cùng cảm giác run rẩy trong tim. Anh vội vàng nhét chiếc phong tị nạnh vào túi: “Xin lỗi, tôi... tôi bận. Mười phút nữa tôi đã tảo lại”.Sau mười phút, anh quay trở lại và sợ hãi hơn khi nào hết khi thấy Alice sẽ đọc sự vắng tanh mặt ngắn thêm ngủi của anh ý theo một bí quyết khác. Và nạm là các buổi học vẫn lại liên tiếp. Chỉ không giống là Vorotov không còn hứng thụ nữa. Anh ko nghe mà chỉ quan sát châm bẩm vào làn tóc xoăn, đôi tay white mềm mịn giỏi cái cổ của cô nàng cùng hít hà loại hương thơm lan ra trường đoản cú áo quần. Anh phát hiện phiên bản thân đã trôi lạc tới mọi ý suy nghĩ hết sức không tương xứng cùng cảm giác hết sức mắc cỡ. Cũng gồm Lúc anh cảm hễ đến mềm lòng, rồi lại mất lòng với trường đoản cú ái bởi cô gái vô cùng thờ ơ và thực tiễn cùng với anh, coi anh nhỏng một cậu học trò, ko lúc nào mỉm cười và dường như luôn luôn sợ hãi rằng anh hoàn toàn có thể vô tình va vào cô.Một ngày nọ, Alice mang đến vào cỗ váy đầm hồng lịch sự và trang nhã, kiêu sa, bao quanh vì một hương thơm như thể đang được quấn vào một đám mây hồng, mà lại giả dụ ai kia thổi vào, cô vẫn cất cánh lên không trung hoặc tan đổi mới đi như một làn sương. Alice xin lỗi và nói rằng cô chỉ hoàn toàn có thể dành riêng nửa tiếng đến buổi học, vì cô đang đi nhảy ngay sau đó.Vorotov quan sát dòng cổ cùng loại gáy trằn của cô gái, cho rằng anh đã đọc vì sao đàn bà Pháp được xem là số đông sinh thứ nhẹ dạ, dễ dẫn đến gợi cảm. Anh bị cuốn đi do đám mây mừi hương, sắc đẹp với da giết thịt è cổ trụi, trong lúc cô không hề biết và có lẽ không còn quan tâm đến các điều đó, cứ liên tục lật những trang sách và đọc, dịch thân yêu.Hôm không giống, cô lại cho rất sớm, xin lỗi và nói rằng cô ước ao ra về vào lúc bảy giờ đồng hồ để mang lại rạp hát. Sau Khi hoàn thành buổi học tập, Vorotov cũng thay xống áo với mang đến rạp hát, hình dung rằng anh chỉ đơn giản là đi nhằm chuyển đổi không khí cùng vui chơi chút đỉnh. Anh không cho là một chút nào về Alice. Anh quan yếu thừa nhận thực tiễn rằng một người lũ ông nghiêm túc, đang chuẩn bị cho 1 sự nghiệp học hành uyên thâm, ko màng tới đa số thói quen của chính mình, lại rất có thể bỏ quăng quật quá trình với mang lại rạp hát chỉ để gặp làm việc đó một cô nàng nhưng anh biết cực kỳ ít và có lẽ là không mấy thông minh.Tuy nhiên, chẳng gọi sao tlặng anh nhỏng loạn nhịp mỗi lúc rạp hát phi vào giờ nghỉ giải lao. Anh chạy xung quanh những hiên chạy nhỏng một cậu nhỏ xíu sẽ sốt ruột search tìm thiết bị gì đấy, rồi bế tắc lúc giờ đồng hồ giải lao kết thúc. Và lúc thấy được chiếc váy hồng không còn xa lạ thuộc bờ vai đầy đủ bên dưới lớp vải tuyn mềm, trái tim anh rung lên như thể sắp đến được chạm tay vào niềm hạnh phúc. Nhưng đó cũng là lần đầu tiên trong đời anh biết thế nào là ghen.Alice vẫn đi thuộc hai sinc viên trông không mấy hấp dẫn với một viên sĩ quan tiền. Cô đang nói cười phấn chấn. Vorotov không lúc nào thấy Alice điều này. Rõ ràng là Alice hạnh phúc. Tại sao nhỉ? Có lẽ vị những người dân đàn ông cơ là các bạn với trực thuộc về quả đât của riêng cô ấy chăng? Vorotov thấhệt như có một loại hố sâu quyết liệt giữa mình và dòng thế giới đó. Anh cúi đầu chào, mà lại cô bé chỉ đồng ý thờ ơ với bước nkhô nóng qua.Sau lần chạm chán tại rạp hát, Vorotov nhận thấy rằng tôi đã yêu... Trong hồ hết giờ đồng hồ học tiếp theo, anh say sưa ngắm nhìn cô gia sư thanh định kỳ cùng không phải khiên chế trí tưởng tượng của chính mình. Khuôn phương diện Alice thì vẫn không hết ghẻ lạnh. Cứ đúng tám giờ về tối, cô lại vùng lên, nói: “Chào anh”.Đôi khi tức thì Một trong những buổi học tập, Vorotov liên hồi cùng với niềm mơ ước, hy vọng và thậm chí còn là còn lên cả kế hoạch mang lại tình thương. Anh viết cần phần đa tuim ngôn về tình cảm trong tâm bản thân cùng từ bỏ đề cập bản thân rằng thiếu nữ Pháp hay dịu dạ với dễ bị sexy nóng bỏng. Thế nhưng mà chỉ việc liếc chú ý khuôn phương diện vị cô giáo của mình là đầy đủ lưu ý tưởng của anh ý bị dập tắt nlỗi ngọn nến trước gió.Một lần, ko kềm chế phiên bản thân được nữa, như vào cơn mê sảng, hào hển và thêm bắp, Vorotov thổ lộ: “Alice thân yêu! Tôi... Tôi yêu thương em! Hãy để tôi được thổ lộ điều này!”.Alice tái khía cạnh, có lẽ rằng vì sợ hãi rằng sau lời tỏ tình này, cô sẽ không còn thể mang đến dạy dỗ học với tầm thù lao một rúp được nữa. Với góc nhìn lo ngại, cô nói nhỏ: “Ôi, ko được đâu! Đừng, tôi xin anh đấy! Xin anh chớ nói!”.Rồi Mặc dù cũng có chút ít không thoải mái và dễ chịu, Alice mặc nhiên mở 1 cuốn nắn sách và ban đầu gọi, dịch như thường xuyên lệ. Và cô nàng hiểu to: “Ôi, quý ông ttốt tuổi, chớ xé nát số đông hoa lá trong vườn tôi, số đông hoa lá tôi mong muốn Tặng Ngay riêng biệt mang đến đứa phụ nữ bé yếu của chính mình...”.Cứ chũm, Alice vẫn mang đến dạy dỗ Vorotov cho đến tận hiện thời. Bốn cuốn sách đã có được hiểu, dịch chấm dứt xuôi, tuy vậy Vorotov vẫn chẳng biết thêm chút giờ đồng hồ Pháp nào bên cạnh tự “mémoires”. lúc được đặt ra những câu hỏi về những phân tích vnạp năng lượng học của bản thân, anh thường phẩy tay, không trả lời với nhanh chóng đưa câu chuyện thanh lịch ngôn từ tiết trời.Truyện nđính thêm của Anton Chekhov (Nga) ƯU ĐÀM (dịch)