Chương thơm 50 Tôi và Tô Mạt ngồi lên con "Tiểu Quy" của tớ tìm đến đơn vị Ninh Vũ, phải sau thời điểm xuống lầu, cảm xúc gió tối khá rét. Ninc Vũ ý muốn lái xe đưa công ty chúng tôi về, tuy nhiên tôi cảm giác rất pnhân từ toái, nên lắc đầu.Tôi đưa loại áo khoác mới mua lúc này chuyển mang đến Tô Mạt, Ninc Vũ lại chuyển áo khoác bên ngoài của mình mang lại tôi, quá thời điểm Tô Mạt đang chơi đùa cùng với bé heo phấn hồng, bèn nhỏ dại giọng dặn dò tôi: "Nếu Âm hạng Dương không cung ứng mang lại cậu địa điểm tách nạn, thì sau thời điểm chuyển cô ấy về, mau trở về trên đây."Tôi nhe răng mỉm cười một tiếng: "Đừng bao gồm băn khoăn lo lắng vượt, từ bỏ tôi có thể có tác dụng được."Ninch Vũ từ chối thnghỉ ngơi dài: "Tôi chỉ hy vọng tiết kiệm ngân sách một chút tấm lòng, cậu nhường sao?"Tôi mong muốn nhắc lại mình thật sự không có vụ việc gì, hắn hoàn toàn có thể im trung tâm. Nhưng, Tô Mạt ko hóng được, nên tôi chỉ từ bí quyết tịch thu lại những lời sắp đến bay thoát khỏi mồm, phất tay giã biệt Ninch Vũ.Nhà của Ninh Vũ bí quyết đơn vị lão đại khoảng 40" đi xe cộ, Tô Mạt không tồn tại nón bình an, tôi không dám chạy quá nhanh hao. Khi mang lại trước ô cửa lão đại thì đã sắp mười giờ.Tôi vốn định gửi cô ấy về, rồi trở về biệt thự nghỉ dưỡng chính. Đang tính nói cùng với Tô Mạt chuyện này, thì cô ấy vẫn ôm con heo màu sắc hồng đi tới một chiếc xe hơi màu sắc bạc hiệu Bentley: "Cô nhỏ dại, đấy là xe của Âm Hạng Thiên sao?"Làm nhỏng ý muốn vấn đáp vấn đề của cô ấy ấy, Tô Mạt vừa kết thúc lời, loại kính xe pháo Đen như mực lập tức hạ cuống. Âm Tam Nhi vứt quăng quật tàn dung dịch dịp sáng thời gian tắt, không chút ít cảm xúc chỉ thị đến tôi: "Lên xe!""Đồ quỷ sứ đọng xứng đáng ghét!" Tô Mạt trừng mắt nhìn hắn vẻ chán ghét, kéo cánh tay tôi nói: "Cô nhỏ, cô đừng đi với hắn.""Cô câm miệng!" Âm Tam Nhi nghiêm túc trách cứ."Tôi không!" Tô Mạt tự thị nghếch dòng đầu nhỏ tuổi lên: "Anh đi cùng bạn gái trước của anh đi, chớ cho phiền. . . . . ."Tô Mạt còn không ngừng lời, cửa xe cộ chợt bung mạnh mẽ ra, Âm Tam Nhi bước xuống, chỉ vào mũi Tô Mạt nói: "Tô Mạt, cô nghe rõ ràng đến tôi, đừng tưởng rằng lão đại hộ vệ bảo vệ cô, thì cô ỷ lại. Tôi không hẳn cô, không có nhiệm vụ bắt buộc cưng chiều chiều cô!"Giọng điệu của hắn khôn xiết lạnh lẽo, ánh mắt khôn xiết sắc bén, tuy vậy Tô Mạt gan Khủng, cơ mà dù sao cũng là một trong những cô gái, với dạng uy hiếp này, không nhịn được lui nhị bước, tuy vậy giọng điệu vẫn không Chịu dìm thua: "Sao? Thứa vượt thành giận rồi hả? Muốn nắn tiến công tôi sao?"Hắn đột ngột níu cổ áo Tô Mạt, hững hờ nói: "Nếu nlỗi còn sinc sự sinh chuyện nữa, hoàn hảo và tuyệt vời nhất không chỉ có bị đánh dễ dàng và đơn giản điều đó đâu!"“Âm Hạng Thiên, anh chớ thừa đáng!" Tôi mạnh khỏe tách nhị ngườ rai, nhìn Tô Mạt sẽ khó chịu nói: "Cô đi điện thoại tư vấn lão đại cho tới giúp một tay.""Ừ." Tô Mạt giận dữ trợn mắt nhìn Âm Tam Nhi một chiếc, rồi mau lẹ đi tìm viện binh.Đúng vậy, là tôi cầm cố ý kêu Tô Mạt đi. Tôi rất rõ cá tính của Âm Tam Nhi, nếu tôi cơ mà ko thuộc hắn về nhà, hay sẽ hắn sẽ không còn bỏ qua mất. Tô Mạt tuy nhiên đơ bản thân, nhưng lại tôi cuối cùng so với cô ấy lớn hơn hai tuổi, quan sát đa số cthị trấn tất nhiên nối tiếp hơn cô ấy một chút ít. Cô ấy vẫn chấp nhận cho rằng, lão đại nói lý chứ không kể tới tình thân, nhưng mà cô ấy lại quên, Âm Tam Nhi đợi ở chỗ này, cũng chính vì lão đại vẫn sớm biết cô ấy sẽ quấn tôi cho tới vị trí này."Nói đi!" Âm Tam Nhi tựa vào cửa ngõ xe cộ, các giọng nói nghe có vẻ khôn xiết bình tâm, dẫu vậy cũng lòi ra vẻ cực chẳng đã.Nhưng, tôi lại sở hữu cảm hứng thay như thế nào ấy? Cũng cũng chính vì hai chúng tôi, nhưng mà tất cả phần đa fan vất vả lo lắng."Chúng ta ko có tạo ra gổ, chính vì, chẳng gồm cthị trấn gì mà lại buộc phải ồn ã. Tôi mong trngơi nghỉ về biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang bao gồm dễ dàng và đơn giản là muốn thăm bà nội. Không về bởi vì gồm cthị trấn xảy ra đề xuất lờ đờ. Hiện tại hết sức cám ơn anh đã ban khuyến mãi ngay, tất cả phần đa tín đồ cho rằng bọn họ biện hộ nhau. Bây giờ đồng hồ, tôi đi an ủi bà nội, anh cần vào lý giải với lão đại một chút." Tôi team nón an ninh, tiến bước mxe hơi, vừa tính khởi hễ xe pháo, Âm Tam Nhi lại giật khóa xe xe pháo.Tôi cực chẳng đã nói: "Cái gì cần nói vẫn nói toàn bộ, anh còn ước ao như thế nào?""Cô nói kết thúc rồi, tôi còn không nói.""Được rồi, anh nói đi!" Tôi toá nón bình an xuống, làm động tác cọ tai lắng tai."Về sau chớ bày ra vẻ mặt những điều đó, vô cùng cực nhọc coi.""Anh rất có thể trả bộ lưỡng lự tôi.""Câm miệng!" Hắn nói: "Tôi nói cô nghe, cô ko được tuyên bố chủ ý."". . . . . . !" Tôi ngửa đầu chú ý trời, về tối ni mây thiệt dày."Không cho hớt tóc điện thoại thông minh của tôi, lại càng không được cho phép tắt máy!"". . . . . . !" Tôi cúi đầu nhìn đất, vào lớp bụi hoa dường như chỉ có nhỏ mèo vẫn đi lang thang."Không mang đến gồm chuyện gì hay là không gồm chuyện gì gần như chạy cho tới công ty Quách Ninch Vũ!"Tôi sửng nóng một chút, hiềm nghi quan sát hắn, mong hỏi hắn làm thế nào biết tôi đi đâu. Làm nhỏng quan sát thấu trung ương sự của tôi, khoảng đôi mắt của hắn cố định và thắt chặt trên dòng áo khoác của tớ. Tôi gọi rồi, chưa phải hắn thấy được, cơ mà là đoán được. Không thể không nói, lỗ mũi chó sói cũng linch nghiệm nlỗi lỗ mũi chó hay vậy."Nói dứt chưa?" Tôi hỏi. Theo thống kê lại của đại óc, tôi đã phạm vào mấy điều kiêng kị này của hắn.Hắn chau mày không đồng ý, tuy vậy lại không tiếp tục nói, im lặng chừng nửa phút, hắn bắt đầu chổ chính giữa bất cam tình bất nguyện há miệng giải thích: "Tối ngày hôm qua tôi ko về bên, là cũng chính vì, tôi cho rằng cô ko sẵn sàng."Tôi cười chua chát, nghe hầu như lời này, vậy hắn với Nhiễm Du thuộc đón sinc nhật với nhau ngulặng nhân là tức tôi? Ý của hắn là như thế chứ? Chợt Cảm Xúc hai Shop chúng tôi cực kỳ bi thảm mỉm cười, rõ ràng hai fan cộng lại cũng cũng hơn 50 tuổi rồi, tuy nhiên giống hệt như học sinh tiểu học vậy, ngây thơ vui miệng.Hắn bất mãn trừng tôi: "Vẻ khía cạnh cô như thế là ý gì?"Tôi thu lại vẻ mặt châm biếm: "Đừng hiểu lầm, tôi không cười cợt nhạo ý của anh ấy.""Tốt tuyệt nhất là nhỏng vậy!" Hắn quan sát tôi dò la giống hệt như cảnh cáo, cúi bạn bước đi xe: "Lên xe, về bên, bà nội với lão đại tôi đã đi phân tích và lý giải.""Được, anh đi thì đi đi." Tôi chú ý hắn vươn tay: "Đưa khóa xe mang lại tôi, tôi nên gửi “Tiểu Quy” về đơn vị, bằng ko mai sau không tồn tại giải pháp như thế nào đi học.""Ngày mai tôi chuyển cô đi.""”Tiểu Quy” có tác dụng núm nào?""Trước cđọng để trên đây, sau này kêu người mang đến ngôi trường học tập cho cô.""Mất thì sao?""Lão đại ở đây vẫn những năm như thế, không bao giờ mất đồ! Cho cho dù trộm bao gồm vào, cũng ko thèm để ý tới một mẫu xe cộ sản phẩm công nghệ mini.""Xe giỏi nhưng trộm không tốt, ngộ nhỡ thương hiệu trộm kia ngắm trúng “Tiểu Quy” thì sao?"Kiên nhẫn của tín đồ như thế nào kia mất hết, ban đầu nghiến răng kẽo kẹt: "Cô rứa ý bới lông tra cứu vết sao?""Tôi trọn vẹn không có ý đó." Tôi chỉ không thích sinh sống cùng rất hắn trong không khí bé dại dong dỏng cơ, không phải giận hờn, nhưng mà là cơn giận của hắn còn chưa tiêu, nhất quyết sẽ lảu bảu lài nhài la rầy trách tôi."Vậy thì lên xe pháo, nói nhảm nữa, tôi lập tức. . . . . .""Sao?" Tôi giảm đứt lời của hắn, "Lái xe pháo đi, nhằm tôi tại đây.""Cô nghĩ về thì tốt lắm!" Hắn trợn ánh mắt tôi một chiếc, rồi bấm điện thoại cảm ứng thông minh, thì thầm nthêm gọn một hồi, hắn tự đắc một cách đáng ghét ===== khía cạnh hất hàm quan sát tôi nói: "Lão đại sẽ giúp đỡ cô rước xe pháo vào nhà để xe pháo, giả dụ nlỗi cô dám nói điều đó cũng không an ninh, tôi tức thời khuyến mãi nó cho tất cả những người khác, không hẳn của cô, thì tất cả mất cũng ko có gì."Lần này đến lượt tôi nghiến răng: "Xem như anh lợi hại!""Vẫn cố, ứng phó cùng với cô dư dả rồi." Đuôi lông mày hắn nhếch lên, khóe môi giương dịu, nếu nhỏng hắn không vậy ý chọc tập giận tôi, thì màn mỉm cười cợt phong tình tê, cũng đầy đủ rồi có tác dụng cho tất cả những người ta đắm chìm, không hề biết trống mái.Cuối thuộc, tôi vẫn cần ngồi lên xe cộ của hắn, rồi sau đó đi thẳng về công ty. Chỉ bao gồm điều, xem xét lại, Shop chúng tôi cùng nhau về công ty, tất nhiên bà nội vẫn cho rằng công ty chúng tôi hòa hảo rồi. Mặc cho dù, chúng tôi căn uống phiên bản không còn tạo gổ!Trngơi nghỉ lại khu cư dân Huệ Nam, Âm Tam Nhi đem bánh ngọt ở trong tủ rét mướt ra, buộc tôi góp hắn ăn uống.Không cạnh tranh nhậ ra, hắn vẫn bởi vì vấn đề thất hứa tối qua nhưng không được tự nhiên mang lại lắm. Tình cảm của chúng tôi hình như trong những khi vô tình lại đan nlỗi mạng nhện rác rưởi, mang dù cho là vẫn còn đó u ám và đen tối, dẫu vậy nó tất cả vĩnh cửu, nó có dây dính, nó làm cho cho những người ta cần thiết không xem xét.Không khí lúc này cũng lắng đọng giống y hệt như dòng bánh ngọt vậy, tuy vậy nó vẫn ở bên trong gầm tủ rét, không cụ hình thay đổi dạng, không biến hóa vị, nhưng mà nó đã mất đi vị vốn tất cả rồi."Tại sao ko nói chuyện?" Hắn bất chợt mở miệng, phá vỡ không gian vắng lặng."Đang ăn uống, miệng đâu mà lại nói." Tôi liếm bơ dính ở mồm, ngán chứ không hề ngọt, dòng bánh làm ngày ngày hôm qua Mặc dù thua cuộc tuy thế còn ngon rộng so với thành phẩm này."Đừng tất cả âm khí và dương khí quái ác khí, tôi không tồn tại lỗi gì cả." Hắn ảm đạm phiền hết sức mùi vị giấu đầu lòi đuôi.Người bọn ông này hệt như một cậu bé ngộ nghĩnh, chưa trưởng thành, tôi mau chóng vẫn thành thói quen, đối mặt cùng với hắn như vậy, tôi thiệt sự ko tức giận, chỉ cảm giác có chút ít vạn bất đắc dĩ, cũng có thể có chút ít bi thiết mỉm cười."Tôi quyên tâm anh, anh nói tôi âm dương quỷ quái khí, tôi không quyên tâm anh, anh cảm thấy tôi nữ tính. Anh cảnh giác quan tâm đến một chút ít, vấn đề là do tôi tốt vày anh?"Hắn cau mi nhìn tôi chằm chằm, đắn đo là đã suy nghĩ tốt liên tiếp đáp trả."Bánh ngọt này chuyển đổi mùi vị rồi, mang lại Tiểu Đtí hon ăn đi." Tôi rước bánh ngọt vào tay hắn, hy vọng sở hữu ra cho nhỏ chó lang thang hằng ngày hầu như đuổi theo sau tôi tớ món ăn ngoài cơ. Cũng chần chờ là hắn vậy ý hay vô tình, tôi vừa bước tiến thì hắn cũng chen chân vào, tôi ko kịp giới hạn bước, nhào trực tiếp ra bên ngoài, cũng may hắn bội nghịch ứng hơi nkhô cứng, Lúc hắn chặn ngang ôm siết lấy tôi thì phương diện tôi đang hướng xuống khu đất, phương pháp cái bánh ngọt vẫn rơi xuống khu đất trước chỉ tất cả mười mấy cm."Thật may . . . . . ." Tôi vừa định nói thiệt may là anh làm phản ứng mau, nhưng lại hắn tự dưng buông lỏng tay ra. chung cuộc bữa tiệc khuya của Tiểu Đgầy vẫn dán lại khía cạnh tôi rồi, tuy vậy trong vạn loại không may cũng đều có một cái may, chiếc bánh ngọt khôn xiết mềm, không hề làm tmùi hương tổn mang đến chiếc mũi hiện giờ đang bị thương thơm của tôi."Tay trơn! Cô không vấn đề gì chứ?" Hắn kéo tôi vực dậy, các giọng nói từ bỏ tính do nỗ lực nín mỉm cười cơ mà trsinh sống yêu cầu run rẩy.Đồ giả trá còn hỗ trợ cỗ nkhiến thơ! Quả thực là mong ăn uống đòn!"Tôi ko sao!" Tôi bôi bơ cùng bề mặt, phẩy tay nỉm một cái, bơ và phần nhiều mhình ảnh vụn chocolate kêu bụp một giờ đồng hồ, đập lệ khuôn khía cạnh xấu xa vẫn cười cực kỳ tươi cảu hắn."Tay tôi cũng trơn tuột, anh chẳng sao chứ?" Tôi cười rạng rỡ, trong lòng cảm thấy rất thoải mái! Cảm thấy rất vui vẻ! Cảm thấy. . . . .


Bạn đang xem: Cô nàng giả nai của tổng giám đốc sói


Xem thêm: Bán Gấp 70M2 Đất Dịch Vụ Kim Chung Di Trạch Giá Rẻ Tháng 09/2021

. A a a! Con sói nào đó phản công!