Học viện quân sự liệt hỏa truyện

     
Ánh mặt trời từ đỉnh núi chiếu xuống, nắng vàng rực rỡ bao trùm lên non sông Thuận Viễn. Sáu chữ "Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa " càng trở nên mạnh mẽ, rắn rỏi hơn.Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa được thành lập nhằm mục đích đào tạo nhân tài đến quân đội. Đến đây học chỉ có nhị loại người, một là thế gia công tử, bé của các quan tiền lớn và các phú thương. Phần lớn chỉ muốn đến đây lăn lộn nhị năm, rèn luyện tính cách, cuối cùng cũng sẽ đảm nhận một phần công việc mà gia đình đã sắp xếp trước. Mặc dù điều kiện nơi đây khá nghiêm khắc nhưng vẫn tốt hơn là ở ngoài ăn chơi lêu lỏng.

Bạn đang xem: Học viện quân sự liệt hỏa truyện

Loại còn lại là những người gia đình không có bối cảnh, loại này thường là những nhân tài được tiến cử vào trường.

Tạ Tương không thuộc loại thứ nhất, cũng chẳng thuộc loại thứ nhì. Mục đích duy nhất khiến cô không ngại vượt vạn dặm từ Bắc Bình đến Thuận Viễn chính là vắt thế anh trai Tạ Lương Thần vào học tại Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa. Hai năm trước, Tạ Lương Thần được chọn vào Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa, thế nhưng lại vì cứu người mà hy sinh tính mạng. Từ đó, Tạ Tương quyết định sẽ chũm anh trai hoàn thành di nguyện, để cái tên Tạ Lương Thần được ghi lại ở Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa.


"Woaaaa , khí thế quá "

Nghe thấy tiếng cảm thán, Tạ Tương không nhịn được cười, xoay đầu lại. Người đó mặc một chiếc áo khoác ngắn, trên vai trên lưng đều lỉnh kỉnh mấy thứ lớn nhỏ khác nhau, phía trước còn đẩy một chiếc xe pháo chở hàng. Tạ Tương chăm chú quan liêu sát, trên xe bề bộn đủ loại, từ trang phục đến vật dụng hàng ngày đều đầy đủ, trong đó bắt mắt nhất chính là một cái nồi lớn nằm chễm chệ giữa một đống đồ linh tinch .

Xem thêm: Để Cho Em Khóc (Vali Tình Yêu Ost), Để Cho Em Khóc

Thấy Tạ Tương cù đầu lại nhìn, người đó liền tiến lên một bước, nhiệt tình chào hỏi :

" Tôi tên là Hoàng Tùng, cậu cũng là học viên mới à ?"

" Ừ, tôi là Tạ ..." - Lời nói lên đến khóe môi đã vội rút lại - "Tôi là Tạ Lương Thần"

Hoàng Tùng là người nhiệt tình, lại thích nói nhiều, làm quen thuộc được với Tạ Tương liền bắt đầu luyên thuyên về khiếp nghiệm chạy nạn và nhập ngũ của bản thân. Con người này trông có vẻ rất thật thà, làn da ngăm đen, Lúc nói chuyện, cặp chân mày không ngừng di chuyển lên xuống, làm cho người đối diện cảm thấy rất buồn cười.

Tiếng còi chói tai từ sau nhì người vang lên, Tạ Tương kéo Hoàng Tùng vào sát lề đường. Chiếc ô tô đen nhánh chạy tới đâm thẳng vào xe pháo đẩy đáng thương của Hoàng Tùng, mấy thứ linch tinch trên xe rơi đầy trên mặt đất, cả chiếc nồi lớn kia cũng không thoát khỏi số phận mà gãy luôn quai. Tạ Tương trừng khổng lồ mắt, muốn đuổi theo nhưng bị Hoàng Tùng kéo lại:

"Thôi, thôi, cái nồi cũng không đáng giá lắm, thật ra thì tôi mới biết, hóa ra ở đây không cần mang theo dụng cụ để nấu cơm đâu".

Tạ Tương mỉm cười lắc đầu, ngồi xuống cùng Hoàng Tùng nhặt lại những thứ trên mặt đất.

"Trường quân đội không giống với những nơi khác, cậu tốt như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ bị bắt nạt"

Hoàng Tùng cười hì hì nhìn Tạ Tương, trong lòng dâng lên cảm xúc mơ hồ.

Bầu trời mênh mông một màu xanh thẫm.Ánh sớm mai rực rỡ có chút chói mắt.