Đường Khả Hinc nghe lời này, bao gồm chút khó tính ngửng đầu lên chú ý anh một chiếc."Mặc kệ là ngẫu nhiên cuộc trtác dụng, tôi cũng sẽ dốc toàn lực ứng phó." Lưu đổng mỉm mỉm cười quan sát về phía Đường Khả Hinh, rất bao gồm thâm ý."Tốt." Tưởng Thiên Lỗi mỉm mỉm cười nói kết thúc, tức tốc thuộc Lưu đổng trở về phía ô che nắng nóng, uống một chút ít thức uống, chuẩn bị msống cầu."Có thấy hơi rộng một ít hay không?" Trợ lý của Lưu đổng đang hơn năm mươi tuổi, mỉm cười đi về phía số ghế của Đường Khả Hinh, cũng ngồi xuống rất là thanh lịch chú ý cô, khách khí hỏi.Sắc mặt của Đường Khả Hinh trsinh sống phải khôn cùng khó khăn nhìn, cúi đầu, cảm xúc bao gồm một cơn tức giận nghẹn sinh hoạt trái tim, thlàm việc ko ra được, dung nhan phương diện có chút ít tái nhợt, dấu sẹo bên má trái bít giấu sống bên dưới tua tóc black nhánh, vào từ bây giờ cũng nóng lên."Tại sao sắc đẹp khía cạnh tái nhợt nhỏng vậy? Tôi xem một ít gồm đề xuất vừa rồi trái cầu làm cho cô bị thương thơm giỏi không?" Lưu đổng đùng một phát đứng dậy, ngồi vào ở bên cạnh Đường Khả Hinch, vươn tay muốn vuốt cô trán. . . . . .Đường Khả Hinch giật bản thân, nhanh nhảu lui về vùng sau ngồi nhích ra, cặp mắt bao gồm chút ít xốc xếch, quan sát về phía Tưởng Thiên Lỗi giống hệt như cầu cứu vớt tuy vậy fan lũ ông tê vẫn vắt gậy golf, luân phiên tròn trái cầu, cô hung hăng gặm môi dưới.Lưu đổng chú ý Đường Khả Hinc thẹn thùng những điều đó, trầm giọng cười, dìm lấy nước xay bòng vì trợ lý mang lại, mang tới trước khía cạnh của Đường Khả Hinh, tiếng nói bự mờ như chọc ghẹo mỉm cười nói: "Đây, uống chút ít nước ép bòng, mùa hè thừa nóng, có lẽ uống chút ít đã hạ nhiệt. . . . . . . . . . . .""Không cần." Đường Khả Hinch cảm giác trái tyên ổn cũng dancing cho vào trong cổ họng, đang mâu thuẫn chống chọi, mặc dù tiếc nuối quá trình này đến đâu cũng không muốn làm nữa.Lưu đổng cầm nước hoa quả, thấy cỗ dáng vẻ Đường Khả Hinc không đồng ý rõ ràng, nhan sắc phương diện khá thay đổi, quan liêu gần kề tròng rã mắt cô chợp chờn khẽ chớp, lộ ra mùi vị gái trinch, xung quanh ông ta hiện lên thú vui hoà nhã, nhìn thấy cô gái trẻ tuổi, ông ta cũng cảm thấy mình trẻ lại, lại đi quý phái ngồi một ít, chú ý Khả Hinh, khẽ cưng chìu hỏi: "Cô biết đánh golf không?" "Không. . . . . . Không. . . . . . Không biết. . . . . ." Đường Khả Hinh bối rối cho toàn bộ cơ thể run rẩy.Trong thời điểm này Tưởng Thiên Lỗi new quay phương diện nhìn sang lờ đờ nói: "Nếu bây giờ Lưu đổng bao gồm hứng trúc điều đó, càng không ít người tới nghịch trơn càng náo sức nóng, cô cũng đi chuyển đổi áo golf, cho tới chơi"Đường Khả Hinh lập tức trừng hai mắt nhìn Tưởng Thiên Lỗi. "Tốt!" Lưu đổng rất là nhã hứng căn dặn nhân viên cấp dưới Club, nói: "Đổi áo thể thao cho vị tiểu thỏng này, đẹp mắt một chút ít.""Không. . . . . . Tôi thiệt sự không thích. . . . . ." Đường Khả Hinc nhanh chóng vực dậy, cụ thể hy vọng không đồng ý.Tưởng Thiên Lỗi vẫn xoay tròn gậy golf, lại cần sử dụng một các loại giọng điệu sai bảo lừ đừ nói: "Lưu đổng đã và đang lên tiếng, cô đề nghị đi đổi cỗ xống áo đi."Đường Khả Hinch chú ý chằm chằm Tưởng Thiên Lỗi, cắm răng nghiến lợi mà lại đo đắn phải làm gì mới phải?"Nhanh đi. . . . . . Chúng tôi ngóng cô. . . . . ." Lưu đổng mỉm cười cợt thúc giục Đường Khả Hinch.Đầu óc Đường Khả Hinh đột nhiên trống trống rỗng, thân thể bập bềnh, trọn vẹn không tồn tại chủ kiến đứng lên, chũm ghi bảng chnghiền trong tay, ôm ở trong ngực, đi theo nhân viên cấp dưới Club, từng bước một từng bước trở về vùng trước, ánh mắt lòi ra xích míc, cơ hội sắp bước vào Club, cũng đã nhận thấy Trần Diệu Chi đang đứng ở một bên, ôm vai nhìn bản thân, người cùng cơ quan khác cũng có thể có chút tán thành chú ý bản thân."Tôi không thích những điều đó. . . . . . Tôi cũng thế đắn đo chơi trò này!" Đường Khả Hinh quan sát Trần Diệu Chi, mong muốn cô cứu vãn bản thân.Trần Diệu Chi nhìn Đường Khả Hinc thật sâu, giới thiệu kiến nghị nói: "Đi đổi bộ quần áo trước đi, xem tình huống thế nào, mặc dù sao cô cũng thiệt vất vả mới tiến vào, tùy thực trạng mà lại hành vi, tôi tại chỗ này với cô, giả dụ quả thực tất cả Việc gì không xuất xắc nhưng cô không thích, tôi sẽ ra ngoài giúp cô. Yên vai trung phong đi."Đường Khả Hinh nghe vậy, trong tâm hết sức xôn xao, biết ý của Trần Diệu Chi nói bảo đảm mình vẹn toàn cũng chính là làm cho bản thân an ninh đi ngoài khách sạn này, trong tâm địa của cô băn khoăn lo lắng run sợ, tuy vậy vẫn thuộc nhân viên cấp dưới Club đi vào chống thế áo quần."Ttách ạ, Khả Hinh thiệt đáng buồn a. Nếu là tôi..tôi yêu cầu làm sao?" Có một đàn bà học tập viên nói.Một thanh nữ học tập viên bộ phận nhà hàng siêu thị chú ý cô một chiếc, mỉm cười nói: "Nếu là cô, thì y như nhặt được bảo vật"."Thôi đi, tôi bắt đầu vẫn không như vậy?" Học viên kia khó tính quay khía cạnh sang!Trần Diệu Chi quay đầu quan sát chăm bẳm nhị tín đồ này, khó chịu nói: "Khách sạn này chính là nơi thị phi, những người nửa chân còn chưa có phi vào, đến lớp người ta tám cthị xã rồi ! Ngứa domain authority đúng không?"Tất cả học tập viên nghe vậy cũng không dám báo cáo.Trong thời điểm này sảnh golf, đùng một phát thổi cho tới một cơn gió mát mẻ.Lưu đổng mỉm cười chú ý về phía Tưởng Thiên Lỗi, nói: "Nghe nói ngày kia Tổng Giám đốc Tưởng cùng với một vài quan chức gần gũi của Thủ tướng tá cho quán ăn Nhật sử dụng bữa, Chắc rằng rỉ tai Thị Trưởng Tần bị sát hại không thành chứ?"Tưởng Thiên Lỗi ngồi vào trong ghế chuyên được dùng sinh hoạt, quan sát hai trái nhẵn white color bên trên bàn cầu ko chấm dứt bay vọt ra, sau đó bay về phía sảnh cỏ xanh lè, bắt đầu chậm rãi nói: "Bọn chúng ta chỉ gom tất cả chuyện xảy ra trong vòng thời hạn này xâu kết lại với nhau, Thị Trưởng Tần bác vứt dự án khách sạn dưới nước của mình, đối với tôi cthị trấn này sẽ không trân quý nhắc tới, tôi mong muốn tiến hành kế hoạch này thì nhất định vẫn tiến hành, toàn bộ số đông cthị xã bất vượt đang để cho lũ họ kinh ngạc mà thôi.""Người làm cho thiết yếu trị vốn tất cả chút mẫn cảm. Chỉ bắt buộc chúng ta có chút ít thắng lợi, một là lo lắng bọn họ đầu tư cảm thấy không được, hai lại lo lắng bọn họ đầu tư vượt dư thừa, đem chi phí cần sử dụng tại đoạn không giống. Tổng Giám đốc Tưởng ngài kiếm bạc tỷ từng ngày, vốn không bắt buộc quyên tâm cho các loại chuyện này, cơ mà ngài lại là bằng hữu từ nhỏ tuổi đến to của Thị Trưởng phu nhân, đàn bọn họ lo lắng quan hệ giới tính của ngài thừa qua giới hạn nhưng thôi." Lưu đổng mỉm cười nói.Tưởng Thiên Lỗi mỉm cười cợt nói: "Thế gian này làm cho cthị xã gì, không có trnghỉ ngơi ngại? Tôi không nhằm cthị trấn này ngơi nghỉ vào mắt.""Dĩ nhiên." Lưu đổng nữa mỉm cười nói: "Cthị xã quan trọng đặc biệt tốt nhất trước đôi mắt của Tổng Giám đốc Tưởng, nhất định là chuyện phệ cả đời của ngài. Nghe nói tháng sau, Tổng Giám đốc Tưởng hy vọng đính hôn cùng với Nhâm đái tlỗi là hòn ngọc quý bên trên tay tập đoàn lớn tài chủ yếu Kiến Á, sau đây Tổng Giám đốc Tưởng thiệt sự nlỗi hổ thêm cánh rồi, ngơi nghỉ trên tmùi hương ngôi trường, thiệt sự không tồn tại fan như thế nào có thể địch nổi.""Lưu đổng, ông quá khách sáo. Cthị xã hôn nhân cũng chỉ là 1 trong bước vào cuộc sống cần được trải qua nhưng mà thôi." Tưởng Thiên Lỗi nói xong, liền thấy được một bóng hình màu trắng trong Club rời khỏi, mặt của anh ngưng lại, chú ý Đường Khả Hinh khoác áo golf white color, váy đầm nđính màu trắng, có chút mơ hồ lo ngại rời khỏi, gió vơi lướt qua làn tóc nthêm của cô, chú ý khôn xiết đáng yêu đụng lòng người, cặp đùi trắng nõn eo hẹp nhiều năm dễ thương, sáng bóng loáng lôi cuốn, cô khẽ cắm môi dưới, vươn tay khêu vơi tóc mặt má trái, góc nhìn lòi ra một chút ít uất ức, còn có. . . . . . Tức giận! !Ánh đôi mắt Tưởng Thiên Lỗi hơi hiện lên nụ cười.Lưu đổng nghe trợ lý nói Khả Hinch đi ra bên ngoài cũng quay đầu lại nhận thấy vóc fan dễ thương của Khả Hinh, ông ta bằng lòng ồ một tiếng, cười cợt lớn: "Xinc đẹp! Rất xinc đẹp! Nếu nhỏng cô ấy đi theo tôi, tương lai tôi cố định đang đối xử xuất sắc cùng với cô ấy!"Tưởng Thiên Lỗi khá cười cợt, thấy vẻ phương diện Đường Khả Hinc vẫn hoang mang đi cho tới, nhan sắc phương diện bao gồm chút cứng đờ gật đầu kính chào Lưu đổng cùng Tưởng Thiên Lỗi, trong cả chào hỏi cũng không muốn nói."Ngồi, ngồi, ngồi, không đề nghị câu nệ như vậy!" Lưu đổng ước ao vươn tay kéo bàn tay bé dại nhỏ nhắn của Khả Hinc, Khả Hinch thnghỉ ngơi hổn hển, đôi tay tương đối rụt lại về phía sau eo, vắt chặt bạn dạng ghi chnghiền của bản thân mình.Lưu đổng chú ý châm bẩm cỗ dáng vẻ của Khả Hinh, thiệt sự dễ thương, ngay thức thì mong mỏi đứng dậy, vươn tay mong muốn ôm cô."Lưu đổng, bây giờ ông bước đầu trước tốt tôi bước đầu trước?" Tưởng Thiên Lỗi chuyển phiên đầu lại chú ý Lưu đổng, mỉm cười hỏi.Lưu đổng xoay đầu quan sát Tưởng Thiên Lỗi, cười cợt nói: "Hôm ni ngài mnghỉ ngơi trước đi."Tưởng Thiên Lỗi mỉm cười cợt đứng dậy, nói: "Được, vậy tôi msinh hoạt trước."Đường Khả Hinh đứng tại địa điểm, thấy Tưởng Thiên Lỗi thiệt sự mặc kệ bản thân, thừa nhận mang nón lưỡi trai màu trắng trợ lý đưa đến, nhóm lên, trở về trước đài phát nhẵn, cô gặm chặt môi dưới, vẻ khía cạnh hy vọng khóc.Tưởng Thiên Lỗi ghẻ lạnh đi tới bến bãi khu đất cao, cúi đầu chú ý trái banh golf white color trên sân cỏ, đưa góc nhìn một thời gian, mới ngẩng đầu lên, quan sát về phía Đường Khả Hinh ngơi nghỉ đầu kia sắp bị Lưu đổng mời qua, ngồi xuống sinh hoạt, hơi cười cợt hỏi: "Cô mong mỏi học tấn công golf không?".Đường Khả Hinc nghe Tưởng Thiên Lỗi gọi cô điều này, cô đứng tại chỗ chú ý đường nét phương diện cười cợt nhỏng không cười của anh ấy, cô sửng sốt một chút, mới gấp gáp nói: "Tôi . . . . . Tôi . . . . . Tôi muốn học. . . . . .""Đến phía trên đi, tôi dạy cho cô!" Tưởng Thiên Lỗi lạnh lùng nói.Ánh mắt của Đường Khả Hinch sáng lên, lập tức chú ý Lưu đổng gồm chút ít bỡ ngỡ mỉm cười giờ đồng hồ tức thời vội vã nỉm xuống phiên bản ghi chép, bước nkhô giòn về phía Tưởng Thiên Lỗi. Tưởng Thiên Lỗi nhìn thấy Khả Hinch ngây ncội đi tới, gấp rút đứng ở trước phương diện của bản thân, bên trên khuôn phương diện kiên nghị của anh ý hiện hữu thú vui, đầu tiên đưa gậy golf, chuyển cho trợ lý mới nỗ lực dòng mũ lưỡi trai white color bên trên đỉnh đầu, đi tới trước mặt cô, quan sát cô một chiếc, ra lệnh: "Cúi đầu xuống"Đường Khả Hinh ngấc đầu lên quan sát khuôn khía cạnh lạnh ngắt của Tưởng Thiên Lỗi thiệt sự vô cùng đẹp nhất trai, gió nhẹ quét ngang sở hữu theo tương đối lúc nào cũng ẩm ướt hừng đông, phất qua sợi tóc trước trán anh, khắp cơ thể tùy ý điều đó, đùng một cái gồm cảm hứng cực kỳ an ninh."Cúi đầu xuống!" Tưởng Thiên Lỗi nhìn Đường Khả Hinh, lập lại.Đường Khả Hinh chớp mắt nhưng lại vẫn nghe lời cúi phải chăng đầu.Tưởng Thiên Lỗi bước đến trước fan của cô ấy, gửi lên tay team mũ lưỡi trai lên đỉnh đầu cô, cảnh giác cài dây qua gáy cô, new nâng khía cạnh của cô, chú ý mũ lưỡi trai đội bên trên đầu cô, bao gồm một chút hơi hướm thể thao, duy nhất là cặp đôi mắt to, rất thiêng hoạt, còn tồn tại mức độ sống.Ngoài ra anh bao gồm chút chuộng, cần sử dụng ngón tay khiêm tốn lâu năm cute khêu dịu tua tóc mặt khía cạnh cô. . . . . .Mặt của Đường Khả Hinch đỏ lên."Ttránh ạ. . . . . ." Các học tập viên đứng làm việc tê đầu Club, phát hiện nay thực trạng này, rõ ràng bị giật mình, bọn họ cùng cả nhà quan sát về phía Tổng Giám đốc cùng Khả Hinh trên sảnh cỏ xanh biếc, nhị tín đồ hệt như mặc áo golf người thương white color, rất thân mật và gần gũi đứng bình thường một chỗ, thậm chí Tổng Giám đốc còn vươn tay vun sợi tóc đến cô, từng cơn gió dịu thổi qua, thiệt sự là rất hữu tình, hết sức hữu tình a. . . .


Bạn đang xem: Người tình bé nhỏ của tổng giám đốc


Xem thêm: Cách Vẽ Vòng Tròn Trong Photoshop Cs6, Cách Vẽ Hình Tròn Trong Photoshop

. ."Mẹ ơi!" Một học tập viên bộ phận hoa lá cây cảnh, quan sát cảnh tượng này chân cũng dẻo quẹo nói: "Tôi không hẳn đang nằm mê chứ?""Tổng Giám đốc chưa phải đội mũ, vén tóc cho cô, cô ở mộng chiếc gì?" Có một học viên khinch bỉ nhìn cô.Trần Diệu Chi cũng có chút ít ngạc nhiên nhìn đều cthị xã trước đôi mắt.Tưởng Thiên Lỗi team dứt nón lưỡi trai cho Đường Khả Hinc, tiếp đến lui về phía đằng sau một bước, chú ý vóc fan dễ thương của cô, chắc là bao gồm chút hài lòng, tiếp đến cnạp năng lượng dặn nhân viên cấp dưới kéo bao gậy (caddy) nói: "Chuẩn bị mang đến cô ấy gậy golf số bảy."