Ánh đôi mắt như thế nào ru hồn anh vơi lơi, cơn gió như thế nào theo mây bay về trời Đồi xanh nơi phía trên, mỗi anh cùng anh... Và bầu trời bên trên đôi mày em, không còn trong xanh đều ngày trsinh sống gió Nhắm mắt ngả vào lòng thị thành ai nghe còi xe nlỗi nhịp thlàm việc phố Bao năm vừa qua đi qua bao chỗ đôi bàn chân mệt bởi vì đường đời rẽ lối Này , cô nàng ơi! Chuyện đôi mình đã lúc nào em từng kể đến Nơi anh quay về, thị trấn bi hùng lại nhắc cthị trấn xưa sao còn khúc mắc Trái đất có tảo thêm bao nhiêu vòng em cùng với anh vẫn luôn là nút thắt Chắc gặp mặt lại đang là ngày buồn tay bắt phương diện ngại giữa đời thường trôi Vậy mà sẽ bao lâu từ thời điểm ngày em không thể phổ biến mặt đường tôi Và anh ước hoàn toàn có thể thừa thời không, đôi bàn chân lãng du về một chiều nắm đỏ Bình yên ổn bởi bản thân ngồi cạnh nhau hương cà phê thơm vị trí góc tiệm bé dại Rồi tháng ngày chôn vùi tuổi xanh, rước theo cả tình yêu quãng đời đầu Con tyên ổn ngày đó chỉ mới 20 mà lại sẽ ôm cô đơn bằng cả khung trời Đâu một thời đôi lứa yêu nhau còn cthị xã bữa sau khiến cho gió cuốn Duyên mình rồi đang cất cánh cho tới đâu hãy cđọng để tự nhiên theo cách nó ao ước Chỉ cần thấy niềm vui vô tứ, em ôm anh môi hồng mấp máy Nhắm mắt kiếm tìm vài ba phút ít bình an, cùng anh đi về giữa đèn mặt đường lập loè Chỉ phải vậy thôi, được không? Điệp khúc ( An ): Ánh đôi mắt nào ru hồn anh vơi lơi, cơn gió nào theo mây bay về trời Hương dã quỳ em đặt bên đồi xanh new đấy, tiếng chỉ nhỏ từng anh và anh khu vực này Góc hiên bên gồm còn chờ không em cả núi rừng, cả một trời Cao Ngulặng Phố núi đề cập thương hiệu em rồi! Anh ý muốn đứng bên trên đầu ngọn gàng thác để giang tay ngắm mây trôi qua rừng Anh muốn tiếp cận phần lớn miền bờ cát trắng nhằm cảm giác biển khơi vừa chạm qua chân Gác lại một ngày, xa thị trấn, bỏ rã rời giữa cả trời xanh Nhưng sao thiết yếu quên được Khi em nói đừng bi quan nhằm trả lời anh Rồi tâm hồn cất cánh hết cùng ttránh cuối đất, đường như thế nào new trlàm việc về được rất lâu rồi Cô đối chọi tìm tới khi nổi lưu giữ kìm nén, em đã đi được con phố này không lúc buộc mình giầy vò vào bao thời giờ, lời như thế nào khô trên môi Mình đã qua rồi phần nhiều ngày mộng mơ phải đêm dài quá yêu cầu không tối ơi Chỉ muốn tối trôi yên ổn bình 1 xung khắc và vào giấc mơ đang là nhân loại không giống Mà làm việc kia anh ko là thằng khờ, hóng niềm hạnh phúc tới hát bên tai Và không nhất thiết phải nạm quên ai hằng giờ đồng hồ, Lúc nắng hoàng hôn trong xế chiều Biển mây xoàn không tả hết nỗi bi đát vày anh sẽ yêu em hơn thế những Mong kiếp sau mình làm cánh chim thôi thoải mái cất cánh qua đại ndại dột vĩ đại Ngắm cuộc sống này trung tâm không trun, biết đâu vẫn bình yên hơn anh từng nghĩ Phố núi lại đề cập thương hiệu em rồi, chút mặc niệm cho công việc tình trong ngày hôm qua Anh lãng du search một ngày rất đẹp nắng nóng phân tử kiểu như trung khu hồn lại đơm hoa